Tin tức

Bài dự thi đạt Giải Nhất cuộc thi “Dược khoa trong tôi”

 

25 CHỮ “LÀ”

Mọi người thân mến,

Tôi là một sinh viên K13, năm nay tôi 25 tuổi và tôi sẽ dùng 25 chữ “LÀ” để chia sẻ về thời sinh viên của mình ở khoa Dược – Đại học Lạc Hồng (LHU). Trong tôi, khoa Dược LHU:

1.

  1. LÀ nơi tôi bất chấp sự ngỡ ngàng của mọi người khi học cấp ba trường điểm nhưng lại chọn một trường đại học tư thục để đăng ký nguyện vọng 1, thực hiện mục tiêu trở thành dược sĩ cùng lời hứa khảng khái của chàng trai 17 tuổi với cha mẹ rằng sau khi tốt nghiệp sẽ mang tri thức quay trở về phục vụ cho quê hương Tây Nguyên.

2.

  1. LÀ niềm tự hào khi là lứa sinh viên đầu tiên, hưởng đặc quyền sử dụng toàn đồ mới, có những buổi tối năm nhất học Thực hành Dược khoa II mà nghe mùi dược liệu hòa chung với mùi bức tường vẫn còn thơm sơn, át đi bên ngoài hành lang là hương hoa sữa sau cơn mưa mùa thu, phảng phất đâu đó những cái tên Latinh vang lên nghe đầy nỗi khiếp sợ.

3. 

  1. LÀ một chương trình học nhiều đổi mới sáng tạo cùng những giảng viên chất lượng đến từ nhiều lĩnh vực khác nhau, ở đó thời khóa biểu không quá áp lực, đủ thời gian để sinh viên tự tìm tòi thêm kiến thức qua sách, tham gia các hoạt động bên ngoài để trau dồi những kỹ năng khác.
  2.  

4.

  1. LÀ những ngỡ ngàng trong các chuyến tham quan thực tế bệnh viện, nhà máy, công ty; thực tập nhà thuốc để thấy hiểu và yêu ngành hơn.
  2.  

5.

  1. LÀ ngoài thi viết trên giấy còn được trải nghiệm đủ thứ hình thức thi cử kỳ lạ khác trên đời: thi trên máy tính, thuyết trình, vấn đáp, chạy trạm, điều chế, kiểm nghiệm, vẽ tế bào, vẽ đĩa petri, chích chuột chích thỏ, ngửi cây, soi lá - soi hoa - soi ký sinh trùng - soi màu dung dịch,…

6.

  1. LÀ sự đau đớn khi được ghi danh trở thành một trong những sinh viên rớt môn đầu tiên trong lịch sử của khoa, bị mời về trong 5 phút đầu tiên của buổi thi Thực hành Dược khoa I mà như mất đi niềm tin vào cuộc sống.

7.

  1. LÀ may mắn trở thành thủ khoa đầu tiên của chuyên ngành, có được vị trí mơ ước trong một tập đoàn dược phẩm đa quốc gia từ khi chưa tốt nghiệp.

8.

  1. LÀ những buổi ngồi trên thư viện ôn thi hay làm khóa luận với tâm trạng đầy hoang mang, phải nhìn những con người chuyên cần xung quanh để bình tĩnh lấy động lực mà học hành cho đàng hoàng.

9.

  1. LÀ cơ hội trở thành một cậu lớp trưởng cá biệt chẳng ngày nào đi học đúng giờ, thường hay ngồi ngủ cuối lớp nhưng thuộc lòng danh sách điểm danh và chưa bao giờ để lớp phải chịu thiệt thòi.

10.

  1. LÀ sự quan tâm của những giảng viên chủ nhiệm trẻ đẹp, luôn hăng hái cùng Ban Cán sự lớp bày đủ thứ trò từ cuộc thi hát hò got-talent, rung chuông vàng cho tới các buổi chia sẻ hướng nghiệp cùng khách mời.

11.

  1. LÀ những ngày dã ngoại chứa chan tình đoàn kết của lớp đến các khu du lịch Bửu Long, Đảo Ó, Vườn Xoài, Bò Cạp Vàng. Ai thích thì đi, không thích thì đi, đi xong thì thích.

12.

  1. LÀ những người bạn tuyệt vời và cả những mối quan hệ thương nhau hơn cả tình nhân; những khắc khoải chia ly khi suốt chặng đường dài 5 năm có những người đi tiếp, người quay đầu, người mãi mãi dừng chân ở tuổi thanh xuân.

13.

  1. LÀ những hội trại và đêm gala âm nhạc quẩy tung nóc, đâu ai ngờ được có thời gian tháng nào nhà trường cũng tâm lý mời DJ, ca sĩ khủng về cho sinh viên giải tỏa áp lực.

14.

  1. LÀ những buổi ngồi trong hội trường la hét điên cuồng đến mất giọng để cổ vũ cho đội tuyển Robocon của trường hay đội tuyển bóng đá Việt Nam.

15.

  1. LÀ những ngày đi học hay tham gia ké hoạt động ngoại khóa của các khoa khác trong ngôi trường đa ngành. Sinh viên khoa Dược nhưng vẫn có dấu vân tay ra vào Lạc Hồng Open Workshop của khoa Cơ điện - Điện tử, có tên trong các khoá học khởi nghiệp và quản trị nhân sự của khoa Quản trị - Kinh tế quốc tế, nghiệp vụ xuất nhập khẩu của khoa Ngôn ngữ Anh, câu lạc bộ tiếng Anh của khoa Anh văn đại cương, các lễ hội của khoa Đông phương,…

16.

  1. LÀ sự giúp đỡ của các thầy cô trong và cả ngoài khoa, không quan trọng sinh viên khoa nào, chỉ cần là sinh viên Lạc Hồng thì đều được các thầy cô sẵn lòng chỉ bảo.
  • 17.
  1. LÀ những lần tỏa sáng trên sân khấu cùng Đội Văn nghệ của trường, được góp giọng thu âm ca khúc truyền thống, được biểu diễn violin trên những sân khấu hoành tráng mà mình chưa từng dám mơ tới.
  • 18.
  1. LÀ những mùa hè rong ruổi đạp xe đi tình nguyện khắp đồng bằng sông Cửu Long, Tây Nguyên - Nam Trung Bộ hay những ngày Mùa hè xanh quyền lực, 5 giờ sáng thổi còi lôi đầu cả đội dậy tập thể dục, có những hôm sống không điện, không mạng viễn thông, người ngợm thì lấm lem mùi phèn.

19.

  1. LÀ những ngày hồi hộp tra lịch đi học bù để sắp xếp thời gian tham gia các hoạt động ngoại khóa, du lịch,… hay chỉ đơn giản vì mê… ngủ, để rồi dù điều hành hàng chục dự án xã hội và rong ruổi khắp đất nước Việt Nam trong suốt thời sinh viên nhưng vẫn quyết tâm không “cúp” bất kỳ buổi học nào.

20.

  1. LÀ những chương trình tập huấn cùng Ban Chấp hành Đoàn - Hội Sinh viên khoa từ bãi biển này cho tới bãi biển kia, những mối quan hệ quyền lực với thành viên Ban Cán sự của các lớp và khóa khác để dù có đi lạc ở đâu trong khoa cũng không sợ bị bắt nạt.

21.

  1. LÀ sự hỗ trợ nhiệt tình từ Ban Giám hiệu cho đến Đoàn - Hội Sinh viên của khoa, trường, tỉnh Đồng Nai để mang về hai giải thưởng cấp trung ương và chuyến trao đổi tài trợ toàn phần tại Đài Loan, mang sắc áo cam LHU đi muôn nơi.

22.

  1. LÀ những năm sống hạnh phúc ở Biên Hòa, nơi đồ ăn cực ngon và rẻ, một thành phố đủ yên bình để sinh sống nhưng cũng đủ năng động để phát triển bản thân.

23.

  1. LÀ những ngày chạy xe đi đi về về Thành phố Hồ Chí Minh để tham gia đủ thứ khóa học và các dự án xã hội.

24.

  1. LÀ những buổi tối nào đó cũng đi bán hàng rong hay tập vũ đoàn để kiếm tiền thêm cho biết với người ta.

25.

  1. LÀ nếm đủ đặc sản hương vị cuộc sống của sinh viên xa nhà, từ ở căn hộ, ở ký túc xá cho tới ở dãy trọ cùng công nhân.
  2.  

25 chữ “LÀ” trên đã phần nào khắc họa nên cuộc sống của tôi, một sinh viên từng học tập tại khoa Dược LHU. Khoa Dược trong tôi có thể hơi khác lạ so với khoa Dược mà người ta vẫn thường hình dung, nhưng nó mang đậm bản sắc LHU, nơi mà tôi chưa bao giờ hối hận khi lựa chọn để gắn bó tuổi đôi mươi của mình.

Hy vọng Dược khoa trong tôi sẽ gợi lại cho ai đó một vài kỷ niệm đẹp của thời sinh viên, hay truyền cảm hứng cho những ai đang hoặc sẽ học tập tại đây. Tuổi trẻ đi qua sẽ không bao giờ quay trở lại, nhưng khí phách và tâm hồn tuổi trẻ có thể mãi cháy như ngọn lửa ở trong tim!

-Mực-

 

Khoa Dược

Mực